Lúc còn đi học, tôi có dịp tiếp xúc và làm quen với
một số sinh viên người Thái và một vài vị Tăng sĩ Thái Lan học cùng trường. Tiếp
xúc với họ, tôi cảm thấy họ rất thân thiện và chân tình, đặc biệt là họ rất
kính trọng các vị tu sĩ Phật giáo. Điều đặc biệt trong cung cách ứng xử của họ
là khi gặp một ai đó, không cần biết người đó đến từ đất nước nào, thuộc tôn
giáo nào, họ đều chắp hai tay vái chào, một cách chào rất lịch sự và rất Phật
giáo. Với các vị Tăng sĩ Thái Lan thì giữa tôi với họ càng thân thiện và cởi mở
hơn. Qua các vị đó, tôi được biết thêm những điều thú vị về đất nước Thái, và
cũng từ đó mà tôi càng cảm mến con người và đất nước Thái
Lan hơn.
Qua các cuộc trò chuyện với những người bạn Thái Lan
và từ các trang web của Trung tâm thiền Dhammakaya (Dhammakaya Meditation
Center - DMC) mà tôi được biết đến trung tâm, cho nên tôi rất ái mộ mô hình tổ
chức và nề nếp sinh hoạt, tu học của trung tâm, cũng như khâm phục trước những
công trình kiến trúc nguy nga, đồ sộ, và những không gian tịnh tu rất yên tĩnh,
hài hòa với thiên nhiên của trung tâm. Vì thế, tôi ước ao sớm có một ngày được
đặt chân đến Trung tâm DMC.
Vào trung tuần tháng 9 vừa qua, tôi có nhân duyên được
tháp tùng một đoàn hành hương từ thiện. Đoàn hành hương có đến hơn 100 người,
đa phần là người lớn tuổi. Đúng theo hành trình của đoàn thì chỉ đến thủ đô
Bangkok và thăm một số danh lam thắng cảnh ở thủ đô Bangkok mà thôi, không có đến
thăm Trung tâm Dhammakaya. Khi được biết lộ trình của đoàn như thế, tôi cảm thấy
hơi hụt hẫng và tự nhũ thầm: “Chắc là mình phải tranh thủ tìm cách đến thăm
Trung tâm Dhammakaya, nếu không thì chưa biết đến lúc nào mới có dịp đi Thái
Lan lại”.
Bắt đầu chuyến hành trình, tôi thầm dự tính trong đầu
về việc tranh thủ thời gian để đi thăm Trung tâm Dhammakaya. Qua tiếp xúc và
trò chuyện với một số hành khách trong đoàn thì được biết là trong đoàn cũng có
một vài người đang ao ước được đến thăm Trung tâm Dhammakaya như tôi. Đây là một
điều không ngờ. Thế là chúng tôi kết hợp với nhau, cùng nhau lên kế hoạch đến
thăm Trung tâm thiền Dhammakaya.
Sau khi thống nhất ý kiến với nhau, từ sân ga
Bangkok, chúng tôi đón taxi đến thẳng Trung tâm thiền Dhammakaya, tại Klong
Song, huyện Khlong Luang, tỉnh Patumthani, cách thủ đô Bangkok khoảng 80km. Vừa
đến trung tâm thiền, gặp các nhân viên tiếp tân, ấn tượng đầu tiên đối với tôi ở
Trung tâm DMC là nụ cười thân thiện, sự xá chào kính cẩn của những nhân viên phục
vụ tại trung tâm. Ngay cả bộ đồng phục của họ, màu sắc và kiểu dáng thiết kế cũng
rất dễ thương, tạo cho người mặc nét thanh lịch, đứng đắn và gọn gang. Sau khi
chào hỏi và trình bày mục đích chuyến viếng thăm của chúng tôi, một người nhân
viên đứng tuổi tình nguyện dẫn chúng tôi đi tham quan khắp các khu vực, các
công trình kiến trúc của trung tâm. Tất cả các công trình kiến trúc ở đấy đều
mang những sắc thái, những nét độc đáo rất riêng của trung tâm. Các công trình
kiến trúc ở đây đều vĩ đại, riêng có một ngôi điện Phật là hơi khác biệt. Ngôi
điện Phật ấy nhỏ và xinh xắn, nằm chính giữa khuôn viên của rừng cây, phía trước
là một hồ nước khá lớn. Điện Phật được xây dựng theo mô hình cánh buồm trông thật
là thanh thoát. Khu vực hành thiền, các thiền đường tại trung tâm cũng đã để lại
trong tôi một ấn tượng khó phai mờ. Bước vào thiền đường, dù ở đấy lúc nào cũng
có nhiều người nhưng không hề có sự ồn ào. Chính không gian
bài trí của thiền đường và từ trường tâm linh ở đấy đã khiến cho mọi người, khi
bước chân vào thiền đường, đều tự biết giữ im lặng, đi nhẹ nhàng và không gây
ra tiếng động làm động tâm người khác. Ở trong đó, nếu mọi người gặp mặt nhau,
dù lạ hay quen, đều kính cẩn chắp tay cúi đầu chào nhau, rồi mỗi người tự tìm vị
trí thích hợp để tọa thiền hoặc lễ Phật. Mọi việc đều diễn ra trong im lặng, nhẹ
nhàng, không làm phiền đến người khác.
Tạm biệt Trung tâm DMC mà lòng còn luyến tiếc, còn
muốn nán lại đôi chút để ngắm nhìn sự nguy nga, tráng lệ của trung tâm, để được
hòa mình trong sự yên tĩnh, thanh thoát của những không gian tâm linh ở đấy. Quả
là đã không uổng phí công sức khi đến thăm Trung tâm DMC.
Sau khi cùng nhau đi thăm trung tâm DMC, nhóm nhỏ của
chúng tôi cảm thấy rất mến nhau, phối hợp với nhau rất ăn ý, cho nên chúng tôi
đã tận dụng khoảng thời gian ngắn ngủi khi đoàn còn ở lại Bangkok để đi thăm những
danh lam thắng cảnh ở Bangkok. Thế là nhóm chúng tôi lại tiếp tục tách đoàn để
đi tham quan các danh lam thắng cảnh ở thủ đô Bangkok. Đến đâu chúng tôi cũng đều
được đón tiếp và chỉ dẫn tận tình, niềm nở. Tại điểm tham quan cuối cùng trước
khi đến sân ga Bangkok để trở về lại Campuchia, khi bước xuống xe taxi để vào
tham quan thì không may trong nhóm có người để quên ba-lô hành lý trên xe, cũng
may là lúc ngồi trên taxi, có một người trong nhóm đã tiện tay cầm name-card của
xe bỏ vào túi áo, nên khi phát hiện đã bỏ quên hành lý trên xe thì người kia liền
đưa name-card ấy ra, thế là chúng tôi dựa vào những thông tin trên đó để dò hỏi.
Biết chúng tôi bị quên hành lý trên taxi, một số bác tài xế lái xe túc-túc ở đấy
đã giúp chúng tôi liên lạc với trung tâm điều hành của hãng xe taxi để nhờ họ
tìm kiếm. Họ đã giúp chúng tôi một cách chân thành. Tuy nhiên, vì thông tin
trên name-card chưa thật sự chi tiết và đích xác về chiếc xe mà chúng tôi đã đi,
nên việc tìm kiếm hơi lâu. Trong lúc chúng tôi ngồi đợi, một số người dân Thái
đứng gần đó đến hỏi thăm, chia sẻ. Dù chỉ là những lời hỏi thăm, nhưng sự quan
tâm, chia sẻ của họ lúc ấy đã làm cho chúng tôi cảm thấy ấm lòng. Có người gợi
ý là chúng tôi nên đến sở cảnh sát, nhờ cảnh sát tìm kiếm thì sẽ nhanh hơn. Thế
là chúng tôi đi xe túc-túc đến sở cảnh sát ở thủ đô Bangkok. Bác lái xe túc-túc
đã nhiệt tình đưa chúng tôi vào sở cảnh sát, gặp trực tiếp vị thủ trưởng cơ
quan. Bước vào văn phòng làm việc, chúng tôi chắp tay chào, đáp lại, những cảnh
sát viên cùng vị thủ trưởng cũng chắp tay chào chúng tôi một cách thân thiện.
Điều khiến cho tôi mến phục ở họ là thái độ thân thiện và sự tôn trọng người
khác, bất luận người đó thuộc tầng lớp nào trong xã hội. Họ mời chúng tôi ngồi
đối diện với vị thủ trưởng và trao đổi trực tiếp với ông, cả bác lái xe túc-túc
cũng được mời ngồi đối diện với vị thủ trưởng, và chúng tôi thấy bác tài xế trò
chuyện với vị thủ trưởng ấy rất thoải mái, không hề có vẻ khép nép, sợ sệt gì cả.
Sau khi chúng tôi trình bày vấn đề và cung cấp những thông tin cần thiết, vị thủ
trưởng liền cho những người có trách nhiệm lo việc tìm kiếm.
Trong lúc ngồi đợi kết quả, nhìn xung quanh phòng,
chúng tôi thấy có một án thờ Phật ở chính giữa bức tường phía cuối căn phòng
làm việc. Án thờ tuy nhỏ nhưng cũng đủ trang nghiêm, tạo cho căn phòng làm việc
thêm ấm cúng. Trong một cơ quan cảnh sát mà có án thờ Phật ngay trong phòng làm
việc của tập thể là một điều hết sức lạ đối với người Việt chúng ta. Tò mò,
chúng tôi dò hỏi thì được biết đấy là một điều rất bình thường
ở nước Thái, hầu hết các phòng làm việc trong các cơ quan nhà nước, và trong
các công ty, xí nghiệp tư nhân đều có thờ Phật. Vị thủ trưởng còn cho biết thêm
là cứ mỗi ngày, trước giờ làm việc, tất cả các thành viên trong cơ quan, khi bước
vào văn phòng làm việc đều đến trước án thờ để kính lễ Đức Phật. Và hàng năm
thì nhà nước có tổ chức các khóa tu ngắn hoặc dài hạn cho cán bộ, nhân viên
trong ngành an ninh, quân đội tham gia. Tại các khóa tu, họ được học Phật pháp
và thực hành thiền. Đấy là dịp để cho họ trau dồi và rèn luyện nhân cách và
cũng là dịp để họ tạo phước, báo đáp công ơn cha mẹ, tổ tiên ông bà.
Chờ đợi một lúc thì có tin báo là đã tìm được ba-lô hành
lý của chúng tôi và anh tài xế taxi đang trên đường đến sở cảnh sát để trao trả
ba-lô cho chúng tôi. Thế là cả vị thủ trưởng, các vị nhân viên và chúng tôi đều
thở phào nhẹ nhõm, không còn lo ngại gì nữa cả. Trong lúc anh tài xế taxi đi đến
sở cảnh sát thì đúng vào giờ cao điểm nên bị tắc nghẽn giao thông, sợ chúng tôi
lo lắng nên anh gọi điện báo cho biết là vì kẹt đường nên anh đến hơi chậm. Anh
tài xế taxi đúng là rất lịch sự và tử tế. Nhận được ba-lô, chúng tôi cảm ơn anh
tài xế taxi và cảm ơn những người trong sở cảnh sát Bangkok đã nhiệt tình giúp
đỡ chúng tôi, dù lúc chúng tôi đến gặp họ là đúng vào giờ nghỉ trưa. Họ trao
ba-lô lại cho chúng tôi mà không hề đòi hỏi bất cứ thứ gì cả. Ngay cả khi chúng
tôi muốn gởi họ một ít tiền để bày tỏ lòng cảm ơn họ cũng không chịu nhận.
Rời sở cảnh sát, tạm biệt Thái Lan, tạm biệt những
con người thân thiện và tử tế của xứ sở chùa vàng, lòng chúng tôi tràn ngập những
cảm xúc: mừng vì đã tìm lại được hành lý bị thất lạc; vui vì đã gặp được những
con người tử tế nơi xứ lạ quê người, được biết đến văn hóa ứng xử trong công sở
rất nhân văn, thắm được tinh thần Phật giáo của người Thái. Nhờ có người bỏ
quên hành lý nên chúng tôi mới có dịp khám phá thêm nhiều điều hay, để cho chuyến
đi của chúng tôi càng thêm nhiều ý nghĩa. Cảm ơn những người dân Thái Lan thân
thiện, hiền lương, các vị đã cho chúng tôi có thêm niềm tin yêu trong cuộc sống,
cho chúng tôi nhận chân được những giá trị của nếp sống Chân-Thiện-Mỹ.
Minh Nguyên

Comments
Post a Comment