Vào buổi chiều thứ Hai, theo kế
hoạch, tôi cùng với các thành viên trong nhóm HTB đi tiệc ăn mừng của một thành
viên của nhóm. Công việc tại cơ quan đã xong, thời gian cũng còn sớm, điểm hẹn
mọi người cũng nằm gần nhà sách Phương Nam trên đường 3/2, tiện đường nên tôi vào
nhà sách Phương Nam tìm mua một số vật dụng và tìm xem có cuốn sách nào hay hay
không.
Bước vào hiệu sách, lo mọi người
sẽ chờ đợi mình, nên tôi đã gọi điện cho một người bạn để báo cho bạn biết là
mình đang ở hiệu sách Phương Nam trên đường 3-2, lúc nào mọi người đến đầy đủ
thì gọi điện báo cho mình biết một tiếng.
Mặc dầu biết chắc là người bạn ấy
sẽ gọi điện báo khi mọi người bắt đầu xuất phát, nhưng vì không muốn mọi người
chờ đợi mình, nên dù bạn chưa gọi lại, tôi cũng đã quyết định thanh toán tiền,
ra lấy xe và đợi mọi người ở trước hiệu sách. Vừa bước ra khỏi cửa hiệu thì gặp
một cụ già ăn xin đang ngồi bên bậc cấp, mặc dù cụ không ngữa tay xin, nhưng tôi
cũng đã lấy một tí xíu tiền biếu cho cụ. Xong thì đi ra lấy xe. Vừa đẩy xe ra
khỏi nhà xe thì trời đổ mưa, thế là đành nhắc xe quay vào phía trước nhà sách để
trú mưa. Cụ già vẫn còn đó. Trong số những người trú mưa lúc đó, có một chị bán
thức ăn trên xe đẩy. Đứng gần cụ già nên tôi bắt chuyện với cụ, biết được cụ đã
89 tuổi, thế mà ngày nào cũng phải đi ăn xin, tối về thì ngủ chung với những
người đồng cảnh ngộ trong một ngôi nhà tập thể. Hỏi cụ đã ăn tối chưa, cụ trả lời:
“Cụ ăn lúc xế chiều rồi”. Nghe cụ trả lời mà thấy thương chị lạ. Thế là tôi đột
nhiên nảy ra ý định: “Uh nhỉ, sao mình không mua gì đó cho cụ ăn lót dạ?”. Tiện
có chiếc xe bán thức ăn đang đứng gần, tôi hỏi cô bán hàng và mua thức ăn cho cụ.
Chỉ một phút sau là cụ già đã có một đĩa thức ăn hấp dẫn: Chả cá, bò viên,…
Nhìn cụ già ngồi ăn, nét mặt rạng rỡ mà lòng tôi cũng ấm lên. Có lẽ cụ vui
không phải chỉ được ăn ngon, mà vui vì được người khác quan tâm và chia sẻ.
Mọi người đã đến, trời cũng đã
tận mưa, tôi phải chào bà cụ để đi và không quên chúc cụ ăn ngon miệng.
Hình ảnh cụ già bưng đĩa thức
ăn với niềm vui tràn đầy trên nét mặt đã cùng tôi đi vào vào giấc ngủ của tối
thứ Hai đầu tuần, khiến lòng tôi ấm áp! Thế đấy, nếu biết quan tâm, sẻ chia và
thương yêu mọi người thì chỉ cần một tí xíu tiền thôi cũng đủ đem lại cho mình
niềm hạnh phúc đơn sơ trong cuộc sống, làm cho cuộc sống của mình thêm ý vị.
Minh Nguyên

Comments
Post a Comment