Lời tự bạch của người viết: Nhân
một buổi sáng nghe chương trình “Sài Gòn buổi sáng” trên sóng FM, có cuộc phỏng
vấn về những phạm nhân đã mãn hạn tù, trở lại cuộc sống bình thường. Nghe những
lời tâm sự, bộc bạch thống thiết và bi thương của các phạm nhân mà cảm thấy tim
mình nhói đau và xúc động đến rơi nước mắt. Vâng, những giọt nước mắt đồng cảm.
Cũng từ đấy mà bài viết này được ra đời.
“Tao muốn làm người lương thiện!...
Ai cho tao lương thiện?” Đấy là câu nói của Chí Phèo trong truyện ngắn cùng tên
của Nam Cao, nó khiến cho những ai có lương tri đều cảm thấy đau lòng, đều phải
ưu tư. Những tưởng tâm trạng chua xót, bi thương và bế tắc ấy chỉ có trong truyện
“Chí Phèo”, chỉ có trong thời kỳ trước Cách mạng tháng 8-1945, thế mà trong xã
hội hiện tại vẫn có không ít người phải đau đớn thốt lên rằng: “Ai cho tôi làm
người lương thiện?”.
Vâng, những người ấy là những
người đã từng có một quá khứ không mấy tốt đẹp, không được trong sáng, họ đã từng
phải ngồi tù, đã từng bị đưa đi cải tạo, đã từng vào trại giáo dưỡng… Nay họ đã
mãn hạn tù, đã thi hành xong bản án của mình và được trả tự do. Tuy nhiên, họ gặp
phải rất nhiều khó khăn khi muốn làm lại cuộc đời, muốn hòa nhập vào cộng đồng
xã hội, muốn sống một cuộc sống bình thường.
Người xưa đã nói “Nhân bất thập
toàn”. Là con người, không có ai dám vỗ ngực xưng tên rằng mình là người hoàn
thiện, chưa bao giờ gây ra lầm lỗi. Điều quan trọng là ta biết nhìn ra những
khuyết điểm, những lỗi lầm của mình để sửa đổi, làm cho hoàn thiện hơn. Chính
điều này mới đáng quý, nó cũng thể hiện sức mạnh nội tâm và khả năng làm chủ bản
thân của ta. Những ai đã từng phạm lỗi và biết sửa đổi đều đáng quý, đáng trân
trọng.
Hơn nữa, hầu hết những người đã
từng phạm tội, đã từng gây nguy hại cho người khác, gây bất an cho cộng đồng xã
hội đều có hoàn cảnh đặc biệt riêng. Ta nên hiểu và cảm thông với họ, không nên
phân biệt đối xử với họ một khi họ đã quay đâu, đã quyết định đoạn tuyệt với
quá khứ lầm lỗi và muốn hoàn lương. Chính sự cảm thông, đối xử thân thiện và
giúp đỡ của chúng ta sẽ giúp họ tự tin hơn trong cuộc sống, giúp họ xây dựng một
cuộc sống hiền lương, góp phần hạn chế và giảm bớt số lượng những người tái phạm.
Mặt khác, khi một người phạm tội, có những hành động bất lương, chúng ta không
thể đổ hết mọi tội lỗi, trách nhiệm lên người đó, mà chúng ta phải biết rằng, cộng
đồng xã hội cũng gánh một phần trách nhiệm trong sự phạm tội của họ. Như chúng
ta đã biết, việc hình thành nhân cách của con người, ngoài yếu tố tự giáo dục,
tự rèn luyện của bản thân, còn có sự tác động từ môi trường gia đình, nhà trường
và xã hội. Trong đó, gia đình là môi trường có ảnh hưởng sâu sắc nhất đến nhân
cách đạo đức và nếp sống của mỗi người. Do đó, các bậc phụ huynh, những người
làm công tác giáo dục và mọi người xung quanh đều có phần trách nhiệm trước những
việc làm sai trái, những hành động thiếu đạo đức của những phạm nhân.
Ngày nay, trong xã hội chúng ta
đang tồn tại định kiến và sự phân biệt đối xử rất hà khắc đối với những người
đã từng phạm pháp. Phần lớn mọi người vẫn luôn nhìn những người đã từng phạm
pháp với ánh mắt miệt thị, không muốn cộng tác với họ, không muốn tiếp xúc với
họ. Và sự phân biệt đối xử ấy không chỉ có ở trong đời sống hằng ngày mà nó còn
được cụ thể hóa bằng văn bản. Hãy nhìn vào những tiếu chí, những yêu cầu đối với
các ứng viên của hầu hết các nhà tuyển dụng trong nước thì chúng ta sẽ thấy rõ
điều này. Trong nhiều tiêu chí, yêu cầu tuyển dụng, có một mục nêu rất rõ ràng
rằng: “Không tuyển dụng những người có tiền án, tiền sự, những người đã từng phạm
pháp”. Nếu tất cả các nhà tuyển dụng đều áp dụng điều này thì chẳng khác gì xã
hội chúng ta đang đẩy những người đã từng phạm pháp vào bước đường cùng. Chúng
ta thử nghĩ, một người không đủ điều kiện để tự kinh doanh, tự kiếm sống, phải
đi làm thuê, đi kiếm công ăn việc làm, nhưng họ đến đâu cũng bị xua đuổi, bị từ
chối thì làm sao họ có thể sống được? Họ lấy tiền đâu ra để chi trả cho những
sinh hoạt phí thường nhật? Lấy đâu ra để chi trả cho những chi phí lúc ốm đau? Đấy
là chưa nói đến việc họ còn phải nuôi gia đình, người thân. Trước sự bức bách,
đấu tranh để sinh tồn như thế thì không còn cách nào khác là buộc họ phải làm
những việc phi pháp. Chúng tôi không dám khẳng định là tất cả những người đã từng
phạm pháp, khi đã mãn hạn tù, đã thi hành xong bản án thì đều biết hoàn lương,
biết phục thiện. Hẳn nhiên là có những người vẫn “ngựa quen đường cũ”, vẫn tiếp
tục phạm pháp, không chịu sửa đổi. Nhưng ít ra thì cũng có một số người thực sự
tỉnh ngộ, họ thấy được tội lỗi của mình, muốn sống tốt để chuộc lại lỗi lầm, để
làm lại cuộc đời. Chính sự vô tâm, thiếu trách nhiệm và thiếu sự cảm thông của
cộng đồng xã hội đã khiến cho những người biết phục thiện ấy phải ngậm đắng nuốt
cay, phải chịu nhiều thiệt thòi. Nếu như họ có ý chí phấn đấu và có sức kiên định
thì phải chịu bầm dập và khổ đau ê chề mới có thể hòa nhập được vào cộng đồng
xã hội, kiếm được công ăn việc làm. Còn những ai thiếu ý chí, thiếu sức kiên định
thì rất dễ đi đến con đường phạm pháp. Chừng nào xã hội chúng ta còn có sự
khinh miệt và phân biệt đối xử với những người đã từng phạm pháp thì chừng ấy
con số những phạm nhân tái phạm vẫn còn gia tăng.
Cũng may là hiện nay ở nước ta
vừa mới thành lập một nguồn quỹ từ thiện nhằm hỗ trợ về mặt pháp lý để tạo điều
kiện cho những người đã mãn hạn tù trở về dễ dàng tái hòa nhập với cộng đồng, đồng
thời tư vấn, hướng nghiệp, đào tạo nghề và giới thiệu việc làm cho họ, để họ sớm
ổn định cuộc sống gia đình và đóng góp cho xã hội. Quỹ ấy có tên là Quỹ Hoàn
Lương TP.HCM, do hai cựu tử tù trong vụ án Tamexco và Minh Phụng - Epco là Lê
Minh Hải và Liên Khui Thìn đồng sáng lập, được Ủy ban Nhân dân TP.HCM cho phép
thành lập theo quyết định số 3019/QĐ ngày 08/7/2010. Chính hai vị này là người
trong cuộc nên họ thấu hiểu được sự khó khăn và trở ngại của những người đồng cảnh
ngộ với mình sau khi mãn hạn tù, vì thế họ đã phối hợp với nhau để xây dựng Quỹ
Hoàn Lương. Việc làm của họ vừa thể hiện sự đồng cảm sâu sắc đối với những phạm
nhân muốn phục thiện, muốn hoàn lương, vừa giống lên hồi chuông đánh thức nhân
tâm trong cộng đồng xã hội, kêu gọi mọi người cảm thông và tạo điều kiện thuận
lợi cho những người đã một thời lầm lỡ có cơ hội làm lại cuộc đời, có cuộc sống
tốt đẹp. Chính cái tên “Quỹ Hoàn Lương” của tổ chức này cũng đã nói lên tiêu
chí hoạt động cũng như mục đích của nó.
Mong sao đất nước ta ngày càng
có nhiều tổ chức như Quỹ Hoàn Lương và nhiều người trong xã hội trở thành thành
viên của các tổ chức ấy, hoặc đóng góp ngân quỹ cho các tổ chức ấy hoạt động, để
giúp đỡ cho những người đã phạm pháp mà biết sửa đổi, biết phấn đấu hoàn thiện
bản thân, để cho số lượng những người phạm pháp, những người tái phạm pháp
trong xã hội ngày càng giảm dần. Làm được việc này thì cần phải có sự chung tay
góp sức của cộng đồng xã hội.
Minh Nguyên

Làm người tốt khó quá!
ReplyDeleteVâng, để làm người tốt thì chúng ta phải vượt qua rất nhiều khó khăn, cám dỗ và đặc biệt là phải chịu thiệt thòi nữa ah.
ReplyDelete