![]() |
| Bé Đỗ Nhật Nam |
Nguyên nhân chính của vụ “ném
đá” này là từ câu nói của cậu bé “truyện tranh là con sâu đục khoét tâm hồn”.
Thật ra, những từ ấy chỉ là một vế trong cậu nói của Nhật Nam. Trọn vẹn của câu
nói đó là “Không nên đọc truyện tranh nhiều, mặc dù truyện tranh có đôi lúc có
tác dụng, nhưng cũng như mẹ em nói là con sâu dục khoét tâm hồn”. Như vậy là bé
Nhật Nam đã trình bày khá chặt chẽ, khúc chiết về ảnh hưởng hai mặt của việc đọc
truyện tranh, em không phủ nhận hoàn toàn lợi ích của truyện tranh, em khuyên
các bạn nhỏ không nên đọc truyện tranh nhiều, đấy là một lời khuyên chí tình
chí lý. Còn ở vế “con sâu đục khoét tâm hồn”, nếu xét trong mạch văn này thì
chúng ta có thể suy luận rằng, đọc truyện tranh nhiều sẽ làm cho tâm hồm các bạn
trẻ bị hư hỏng. Việc đọc truyện trang cũng tương tự như chơi game, có những
truyện tranh rất ly kỳ, hấp dẫn, một khi đã đọc rồi thì rất dễ bị cuốn hút, dễ
bỏ bê cả việc học hành, bỏ bê mọi thứ, rồi bắt chước theo cách hành xử của các
nhân vật xấu trong truyện tranh, hành xử một cách hung hăng, vô phép, như thế
thì không phải truyện tranh đã đục khoét tâm hồn sao?! Đấy là chưa kể đến tác hại
khi các em thiếu nhi đam mê truyện tranh, lén đọc các truyện tranh không lành mạnh,
các truyện tranh dành cho người lớn. Nếu mà như thế thì sẽ tác hại vô cùng lớn
đối với tâm hồn bé bỏng như các em.
Truyện tranh là một con dao hai
lưỡi, nếu biết chọn truyện tranh phù hợp để đọc, biết làm chủ chính mình, không
để cho truyện tranh cuốn hút, chỉ đọc để thư giản, đọc vào những lúc rãnh rỗi
mà thôi thì truyện tranh thực sự đem lại lợi ích cho các em thiếu nhi. Đây
chính là cái ý “có đôi lúc có tác dụng” của bé Nhật Nam. Nhưng nếu không biết
chọn lựa truyện tranh phù hợp để đọc, không làm chủ được chính mình, đọc quên
ăn quên ngủ thì tác hại không phải là nhỏ, và đây chính là ý “con sâu đục khoét
tâm hồn” mà Nhật Nam nói khi đề cập đến vấn đề đọc truyện tranh.
Có một điều rất quan trọng đã bị
nhiều người cố tình hoặc vô tình bỏ qua trong câu nói của bé Nhật Nam, em nói rằng:
“Cũng như mẹ em nói (truyện tranh) là con sâu dục khoét tâm hồn”. Đấy là ý mà mẹ
Nhật Nam đã nói với em và em nhắc lại để nhấn mạnh đến mặt trái của truyện
tranh. Để hiểu ý mà mẹ Nhật Nam đã nói với em thì chúng ta hãy đặt mình vào
hoàn cảnh của một người mẹ dạy con để mà nghĩ, để mà nhận định, đừng có phán bừa.
Trong rất nhiều người đã “ném đá” bé Nhật Nam trên mạng internet, chắc hẳn có
không ít người đã làm cha, làm mẹ, và có thể là có người đang có con cái ở độ
tuổi của bé Nhật Nam, tại sao mọi người không nhìn lại bản thân mình để hiểu và
cảm thông cho bé và mẹ bé. Người mẹ nói những lời như thế để nhắc nhở con là rất
bình thường. Có thể là trong một lúc nào đó bé Nhật Nam quá say mê đọc truyện
tranh nên mẹ bé mới nói như vậy để bé sợ, không mê đọc truyện tranh nữa. Những
ai đã từng làm cha mẹ, chắc đã không ít lần dùng những câu nói mang tính “hù dọa”
để nhắc nhở, giáo dục con trẻ. Chẳng hạn, khi con suốt ngày lấy dao nghịch phá,
người mẹ có thể nhắc con: “Đừng cầm dao, dao có thể làm con bị thương đó!”. Thực ra con dao có thể dùng vào rất nhiều việc,
có thể giúp ích rất nhiều, nhưng nếu đứa trẻ nhỏ không biết cách sử dụng thì có
thể làm em bé bị thương. Truyện tranh cũng vậy! Hoặc giả khi con suốt ngay mê
chơi game trên máy tính, cha mẹ khuyên con rằng: “Con đừng chơi game, chơi game
là bị mù mắt đó!”. Những câu nói khuyên con kiểu này xảy ra rất thường tình
trong đời sống. Khác chăng là mẹ của bé Nhật Nam đã khuyên con một cách hoa mỹ
hơn mà thôi. Tại sao người lớn hay khuyên bảo con nhỏ những câu như thế? Tại vì
trẻ nhỏ chưa có nhận thức sâu xa, chưa lĩnh hội được những vấn đề phức tạp, dài
dòng, nên ba mẹ thường nói những câu nói hình tượng, ngắn gọn, chứ không phân
tích, giải thích rườm rà.
Một điều đáng khen cho bé Nhật
Nam trong câu nói ấy là bé đã biết trích dẫn lời của mẹ vào trong câu nói của
mình một cách rất ăn khớp để nói đến khía cạnh tác hại của việc đam mê đọc truyện
tranh, của việc không biết chọn lựa truyện tranh để đọc. Người lớn nhiều lúc
còn chưa làm chủ được bản thân mình trước sức hút của game online, của các truyện
tranh hấp dẫn huống gì trẻ nhỏ. Cho nên việc cha mẹ khuyên con đừng ham mê đọc
truyện tranh là điều hợp lý.
Có người phê phán rằng, bé Nhật
Nam kiêu ngạo, nói chuyện với người lớn mà “dám” nhìn thẳng vào mắt người khác.
Theo các chuyên gia tâm lý, việc nhìn vào mắt người khác khi trò chuyện là thể
hiện sự tự tin của bản thân, đồng thời cũng là để thể hiện sự tập trung chú ý
và tôn trọng người đang nói chuyện với mình. Cho nên, việc bé Nhật Nam nhìn vào
mắt người phỏng vấn mình để trả lời không phải là thể hiện sự kiêu ngạo. Còn việc
bé luôn ngấc đầu lên khi trả lời phỏng vấn như trong hình ảnh của đoạn clip, có
người cũng cho đấy là kiêu ngạo, đơn giản chỉ vì bé còn nhỏ, muốn nhìn thấy mặt
của người phỏng vấn thì bé phải ngấc đầu lên thôi. Thử nghĩ xem, nếu khi trả lời
câu phỏng vấn của phóng viên mà bé Nhật Nam cứ cúi mặt xuống hoặc nhìn đi nơi
khác, hoặc nhìn ngang, không ngấc đầu lên (thì bé sẽ nhìn ngang tầm bụng của
người phỏng vấn), liệu bé có trả lời suôn sẻ và hoạt bát như thế không? Mọi người
có thể chấp nhận được phong thái nói chuyện của bé như thế không?
Chúng ta phải thừa nhận với
nhau rằng, bé Nhật Nam rất giỏi tiếng Anh. Mới 11 tuổi mà có thể đọc và dịch tiếng
Anh như thế thì thật đáng phục. Nhiều người lớn học tiếng Anh trong nhiều năm vẫn
chưa thể sánh bằng bé Nhật Nam chứ nói gì các em nhỏ. Việc Nhật Nam kể ra thành
tích của mình cũng không có gì đáng gọi là khoe mẽ, tự kiêu. Người phóng viên hỏi
đến thì bé trả lời, có gì thì bé trả lời vậy chứ không hề nói khoác. Với một em
bé 11 tuổi, cách trả lời như thế là bình thường.
Điều người viết muốn nhắm nhủ ở
đây là mọi người đừng a dua theo phong trào để rồi “bóp nghẹt” tài năng của người
khác. Khi đánh giá, nhận định một vấn đề thì hãy nhìn một cách toàn diện, hãy đặt
mình vào vị trí của người khác để suy xét, đừng cắt xén, xé nhỏ vấn đề hoặc
nhìn một cách phiến diện, hời hợt. Giả dụ như bé Nhật Nam là con cháu của các vị
thì các vị sẽ cảm thấy thế nào khi bé bị “ném đá” như thế?! Cứ cho là bé đã nói
những lời không đúng, chúng ta cũng không nên chê trách, nói xấu bé nặng nề như
thế. Người lớn có khi còn lỡ lời, còn nói sai huống gì là một em bé 11 tuổi.
Hãy suy nghĩ cho thấu đáo và thương yêu bé nhiều hơn. Cũng may là bé Nhật Nam
có tâm lý vững vàng và có suy nghĩ khá chín chắn nên ít bị tác động bởi những lời
“ném đá” trên mạng. Nếu em là một đứa trẻ yếu đuối, nông nỗi thì không biết hậu
quả của việc “ném đá” này sẽ bi thảm đến mức nào?
Sự việc này cũng là một bài học
đắt giá cho chính bản thân bé Nhật Nam cũng như cho gia đình của bé. Nguyễn Du
đã từng viết:
“Tinh hoa phát tiết ra ngoài.
Nghìn thu bạc mệnh một đời tài
hoa”
Cầu chúc bé Nhật Nam và gia
đình đủ mạnh mẽ để vượt qua cơn khủng hoảng này. Bé hãy tự tin và vui sống, cố
gắng phấn đấu để hoàn thiện nhân cách, nỗ lực theo đuổi những ước mơ của mình!
Rất nhiều người vẫn luôn yêu thương cháu và trân trọng, mến phục tài năng của
cháu.
Hoàng
Minh Phú
Nguồn: Báo Giác Ngộ

Comments
Post a Comment