Thưa mẹ,
chiều nay con ra đứng trước sân, nhìn những chiếc lá vàng nhẹ rơi cùng với
những làn gió nhẹ đang dịu dàng mơn man trên làn da, trên đôi má của con, con
bỗng thấy nhớ mẹ, nhớ nhà chi lạ.
Mẹ suốt đời lam lũ, lận đận, lo cho gia đình, lo cho anh em chúng con. Từ ngày con chào đời đến nay, chưa một lần con thấy má mẹ hồng, chưa một lần con thấy mẹ trang điểm. Mẹ sống giản dị và chân chất quá chừng, đúng là người mẹ chân quê.
Mẹ phải tảo tần hôm sớm - hình minh họa
Mẹ suốt đời lam lũ, lận đận, lo cho gia đình, lo cho anh em chúng con. Từ ngày con chào đời đến nay, chưa một lần con thấy má mẹ hồng, chưa một lần con thấy mẹ trang điểm. Mẹ sống giản dị và chân chất quá chừng, đúng là người mẹ chân quê.
Nhớ lúc con
còn nhỏ, gia đình mình còn khó khăn, mẹ phải tảo tần hôm sớm, sáng sớm mẹ kéo
xe kéo đi chợ bán gạo, trưa về ăn cơm xong là mẹ lại kéo xe đi khắp thôn xóm,
từ làng này qua làng khác để mua lúa về xay, tối lại mẹ còn phải sàng giành, mẹ
chắt chiu từng bao trấu, loong gạo. Suốt mấy mùa hè liền, ngày nào mẹ cũng vậy,
thế mà mẹ không một lời than vãn. Nhờ vậy mới có đủ tiền trang trải cho sinh
hoạt gia đình và có tiền mua sách vở và đóng tiền học cho anh em chúng con. Lúc
đó con còn quá trẻ con, chỉ biết ăn chơi, không giúp gì cho mẹ. Đôi khi mẹ đi
chợ về, không có quà cho con, con lại khóc nhè nữa chứ, con thật là hư phải
không mẹ?
Con lớn dần
lên, ý thức được hoàn cảnh của gia đình mình nên con không dám đua đòi theo bạn
bè, một buổi đi học, một buổi về phụ giúp ba mẹ, cùng các anh làm những công
việc trong gia đình. Tuy nhiên, tính ham chơi của trẻ con đôi khi vẫn lấn lướt.
Vào mùa hè, con thích nhất là được thả diều. Ba bảo các anh làm cho con một con
diều khá đẹp, lại bay cao, con rất thích. Nhưng ba cấm không được thả diều vào
buổi trưa, trời nắng dễ bị bệnh. Con nhớ có một lần, lúc đó là một buổi trưa
mùa hè nắng gắt, thấy mấy đứa bạn đang thả diều ngoài đồng, thích quá, con rón
rén trốn ba mẹ để đi thả diều với mấy đứa bạn, sau đó bị ba biết được, ba gọi
con về. Vừa về đến nhà, con thấy ba cầm một cây roi thật to, ba bảo con nằm
xuống sàn nhà, con sợ quá không dám nằm, con trốn chạy xuống nhà dưới, ba xuống
theo, may quá, lúc đó có mẹ đang ở nhà, thế là con đến núp bên mẹ, mẹ che chắn
cho con, ba giáng roi đánh xuống lưng con nhưng con đã né tránh, thế là chân
của mẹ lãnh trọn đòn roi mạnh của ba. Ngồi xức dầu cho mẹ mà hai hàng nước mắt
của con cứ nhỏ giọt hoài. Con đã khóc, con khóc không phải vì đau, khóc không
phải vì bị la mà khóc vì thương mẹ, khóc vì hối hận, đã làm cho mẹ đau, đã khiến
cho ba buồn. Kể từ hôm đó con không còn dám trốn ba mẹ đi thả diều buổi trưa
nữa.
Học xong lớp
9 con đi học xa, từ giã ba mẹ, các anh em, từ giã làng quê để lên đường. Đưa
con vào trường, thấy lối sống đạm bạc, kham khổ ở trong trường, mẹ thấy lo cho
con và càng thương con hơn, sợ con không đủ sức khỏe để học tập, vì lúc ở nhà
con ốm đau liên tục. Lúc phải rời xa con, mẹ cầm tay con mà nói trong nước mắt
rằng, con cố gắng học và nhớ giữ gìn sức khỏe, nếu cảm thấy không theo học tại
trường được nữa thì về với ba mẹ nghe con, ba mẹ lúc nào cũng thương con, luôn
sẵn lòng đón con trở về sống cùng với ba mẹ. Cầm tay mẹ, lắng nghe những lời
nói từ con tim chứa chan tình mẫu tử của mẹ mà đôi mắt con cảm thấy cay cay. Ba
mẹ về rồi, một mình con ở lại với khung cảnh trầm lắng, yên tĩnh của ngôi trường,
lòng con buồn lắm và cảm thấy lạc lõng, bơ vơ. Những ngày đầu ở trường, chiều
nào con cũng ra đứng trước sân trường, lòng chìm vào trong nỗi nhớ ba mẹ, nhớ
nhà và nhớ quê da diết. Và nỗi nhớ vẫn theo con vào cả trong giấc ngủ, khiến
con trằn trọc, nhớ thương hoài. Tiếng côn trùng rã rích trong đêm khuya vắng
lặng càng khiến lòng con ủ rủ thêm. Con cũng không hiểu sao con lại có những
biểu hiện có vẻ mền yếu như vậy? Có lẽ là do con thương ba mẹ nhiều, và đấy là
lần đầu tiên con sống xa nhà, xa ba mẹ nên con bị hụt hẩng, bị lạc lõng và
thiếu vắng. Cũng may là nhờ có bạn bè, thầy cô và sự cố gắng của bản thân, cùng
với thời gian đã giúp con nguôi ngoai nỗi nhớ nhà.
Từ đó con cố
gắng học tập. Thỉnh thoảng nỗi nhớ ba mẹ, nhớ quê lại ùa về trong con, thế là
con viết thư cho ba mẹ. Con viết nhiều nhưng gởi về cho ba mẹ chỉ vài lá thư
thôi. Những khi con gọi điện thoại về nhà, được nghe giọng nói của ba mẹ, con
hạnh phúc lắm, hạnh phúc vì con còn có ba mẹ, vì con được ba mẹ thương yêu. Mỗi
khi nói chuyện với mẹ, nghe tiếng sụt sùi vì thương nhớ con của mẹ, con bảo mẹ đừng khóc, nhưng thực ra lúc
đó trên khóe mắt của con cũng đã ướt đẫm. Vì không dám nghe tiếng mẹ khóc,
không muốn khơi dậy nỗi nhớ con trong lòng mẹ nên con ít khi gọi điện về thăm nhà,
chỉ thỉnh thoảng thôi.
Ngày tháng
trôi qua, giờ con không còn là cậu bé nhỏ nhoi như ngày trước nữa. Con đã lớn,
và thế là con lại một lần nữa chia tay ba mẹ, lần này con đi xa, xa lắm, con
đến một đất nước mà ba mẹ chưa từng đặt chân đến, con đi đến một nơi mà chính
con cũng không nghĩ là con sẽ có ngày đặt chân đến nơi ấy. Vâng, con lại đi xa
nữa rồi. Ngày tiễn con đi, vì quá thương con nên mẹ đã khẽ khàng ôm con vào
lòng, mẹ sờ nắn vai con, nắm chặt tay con và một lần nữa mẹ khóc tiễn đưa con. Lúc
mẹ ôm con, con thấy hơi bối rối và con đã đứng nghiêm như đứng chào cờ. Giờ
nghĩ lại giây phút đó mà con cảm thấy ân hận, cảm thấy hối tiếc. Con thật là
nhẫn tâm quá phải không mẹ? Sao lúc đó con lại không choàng tay qua vai mẹ,
không nhìn vào mắt mẹ, để biểu lộ tình cảm của con đối với mẹ, để mẹ biết con
cũng thương mẹ nhiều lắm. Con biết mẹ không muốn con đi xa như vậy, nhưng vì
nghĩ đến tương lai của con nên mẹ mới nén đau thương, chịu đựng nỗi buồn ly
biệt để cho con ra đi.
Ôi, nước mắt
mẹ hiền! Mẹ ơi, mẹ đã khóc nhiều vì con, mẹ đã thương con và hy sinh cho con
thật nhiều. Mỗi giọt nước mắt của mẹ là một lời cảnh tỉnh đối với con. Nước mắt
của mẹ đã tiếp thêm cho con sức mạnh, cho con có thêm nghị lực để vượt qua
những khó khăn, vất vả trong cuộc sống, giúp cho con thêm sáng suốt để chiến
thắng những ham muốn, những ý nghĩ thấp hèn trong bản thân con. Nước mắt của mẹ
như là dưỡng chất nuôi lớn tình thương yêu ở trong con, cho con biết thương
yêu, biết đồng cảm, biết tôn trọng mọi người.
Mẹ ơi, nay
tiết trời đang chuyển mình vào thu, cũng là lúc hàng triệu trái tim đang rung
động, lắng sâu chào đón mùa Vu Lan về. Vậy là Vu Lan này con không được gặp mẹ.
Nhưng thưa me, dù ở phương trời nào, dù con có là ai đi nữa thì con vẫn mãi là
con của mẹ, con vẫn nhớ thương mẹ, vẫn luôn khắc ghi những lời mẹ dạy và không
bao giờ con quên được những giọt nước mắt thấm đượm tình thương yêu của mẹ đã
vì con mà lăn dài trên đôi gò má gầy khô của mẹ.
Mẹ à, nay
anh em chúng con cũng đã đủ lớn khôn rồi, xin mẹ hãy nghĩ đến sức khỏe của
mình, cần nghỉ ngơi nhiều hơn, đừng quá lo toan vì chúng con. Như thế cũng là
cách mẹ thể hiện tình thương yêu đối với anh em chúng con đấy mẹ ạ. Nhân mùa Vu
Lan, con nguyện cầu Tam bảo gia hộ cho mẹ và cho tất cả những người mẹ ở khắp mọi
nơi đều được an lành và hạnh phúc.
Con
của mẹ,
Minh
Nguyên

Comments
Post a Comment